Tiểu sử

Tiểu sử và cuộc đời nhạc sĩ Phan Nhân

Tiểu sử và cuộc đời nhạc sĩ Phan Nhân

Tiểu sử và cuộc đời nhạc sĩ Phan Nhân

Tên khai sinh của ông là Liêu Nguyễn Phan Nhân, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1930, mất ngày 29 tháng 6 năm 2015, quê Bình Đức, Long Xuyên, An Giang. Nguyên công tác ở Đài Tiếng nói Việt Nam II tại Thành phố Hồ Chí Minh. Đã nghỉ hưu, cư trú tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Tiểu sử và cuộc đời nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu

Những ca khúc nổi tiếng của cố nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu

Cuộc đời và sự nghiệp Giáo sư âm nhạc Trần Văn Khê

1. Cuộc đời nhạc sĩ Phan Nhân

Ngay từ nhỏ Phan Nhân đã tỏ ra là một cậu bé thông minh và có năng khiếu về nghệ thuật, đặc biệt là trong âm nhạc. Lên đến bậc PTTH, xa gia đình lên Cần Thơ trọ học, những lúc buồn ông lại cùng bạn bè “nghêu ngao” vài câu hò Nam bộ chân chất, mộc mạc để vơi đi nỗi nhớ nhà.

Ðặc biệt cứ mỗi khi đến tiết học môn thanh nhạc, là ông lại cảm thấy như có một niềm đam mê kỳ lạ cứ cuốn lấy ông vào trong từng giai điệu, nốt nhạc. Tốt nghiệp xong, theo tiếng gọi của quê hương ông gia nhập quân ngũ, tham gia kháng chiến chống Pháp, và cũng chính trong môi trường đó, Phan Nhân đã “tập tành” sáng tác như một nhạc sĩ nghiệp dư, bởi vốn âm nhạc của ông lúc đó chỉ là những gì ông đã được học ở bậc trung học.

Trong những cuộc liên hoan giao lưu của đơn vị với nhân dân, anh lính trẻ Phan Nhân thường tham gia góp vui bằng những bài hát do chính mình sáng tác, và được sự cổ vũ nhiệt tình của mọi người. Những câu động viên, khen ngợi của mọi người như tiếp thêm sức mạnh cho ông, thế là những bài hát lần lượt ra đời, mang chủ đề chính là tình quân dân như “cá với nước” keo sơn gắn bó trong cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm.

Nhạc sĩ Phan Nhân
Nhạc sĩ Phan Nhân

Trong số những bài hát ông sáng tác hồi ấy, có thể nói bài hát “Tiếng tơ lòng” (1953) còn đọng lại nhiều nhất trong lòng bạn bè. Bài này được ông sáng tác trong những đêm trăng thanh bên bờ suối trên đinh Cấm Sơn khi cùng đơn vị đóng quân ở Long Châu Hà – Thất Sơn, cùng với nhân dân phối hợp đánh các đồn bót của địch trên các tuyến đường An Giang – Tịnh Biên – Châu Ðốc.

Năm 1954 từ Quân đội nhạc sĩ Phan Nhân chuyển về đoàn Tuyển văn công Nam bộ rồi tập kết ra Bắc. Năm 1959, chuyển về công tác tại Ðài tiếng nói Việt Nam, với tư cách là một Biên tập viên kiêm phóng viên ông được đi rất nhiều nơi. Mỗi chuyến đi đối với ông như là một lần được tiếp thêm sức sống, bởi ông được gần gũi với tiếng nói, kho tàng dân ca của các dân tộc… tất cả làm xao động trong lòng ông, thôi thúc ông sáng tác.

Dù vốn là một thanh niên Nam bộ, nhưng ông rất mê những làn điệu Dân ca đồng bằng Bắc bộ, Chèo cho tới quan họ Bắc Ninh… vì thế trong những sáng tác của ông, ta thấy có sự ảnh hưởng ít nhiều của những làn điệu này như bài hát “Em ở nơi đâu” viết về tình cảm cao quý, chân thật của những anh bộ đội lái xe đối với những cô thanh niên xung phong đi mở đường. Trong chiến tranh ban đêm không được mở đèn xe nên các anh không biết mặt được người con gái đã giúp mình mà “… Chỉ nghe có tiếng hát mà đem lòng yêu thương…” rồi các anh đi tìm nhưng không biết em ở nơi đâu hoặc như bài “Nhớ về Pác-Bó” cũng mang âm hưởng của dân ca Tày, Nùng Việt Bắc.

Yêu miền Bắc, yêu Hà Nội và tự trong lòng, ông đã coi đây như là quê hương thứ hai của mình. Ðể thể hiện tình yêu ấy, ông ấp ủ một ước mơ sẽ viết một bài hát về Hà Nội mà chưa biết viết như thế nào để thể hiện được sâu sắc nhất tình cảm của mình. Cho đến năm 1970, khi Phan Nhân được cử đi tu nghiệp âm nhạc ở Hungari về, thì lúc này Hà Nội đang chuẩn bị kháng chiến chống Mỹ, ông tiếp tục hăng hái tham gia.

Tình hình lúc ấy rất cấp bách, nhiều khi phải đi sơ tán để tránh thiệt hại, nhưng ông được ở lại nhận nhiệm vụ đảm bảo cho những chương trình âm nhạc trên làn sóng của đài phát thanh được hoạt động bình thường. Ông trầm ngâm: “Có lẽ đây là một điều may mắn đối với tôi. Bởi khi được chưng kiến cảnh Hà Nội chống trả với bom đạn Mỹ, tôi thấy yêu Hà Nội hơn với một tình yêu da diết mà cho đến bây giờ tôi vẫn không sao diễn tả được…?”

Và có lẽ chính vì tình yêu ấy mà ông đã viết nên bài ca “Hà Nội niềm tin và hy vọng”, một ca khúc đã làm rung động con tim của biết bao thế hệ. Trong trận “Ðiện Biên Phủ trên không”, 12 ngày đêm Hà Nội chống trả với bom đạn Mỹ, hầu hết mọi người trong Ðài đều xuống hầm trú ẩn, nhưng riêng Phan Nhân thì lại chạy lên sân thượng với mong muốn được nhìn cho rõ khung cảnh Hà Nội lúc bấy giờ. Dưới làn bom đạn có thể bất cứ một viên đạn lạc nào trúng ông, nhưng Phan Nhân dường như quên đi sự nguy hiểm đó, ông đứng lặng người đi, nghĩ về Hà Nội chiều nay vẫn bình yên, mặt nước hồ Gươm vẫn còn lung linh, yên ả mà giờ đây đã đỏ trời đạn bom. B52 điên cuồng đánh phá Hà Nội thực sự là cơn hấp hối giãy giụa của kẻ chiến bại, ông đã tự nghĩ như vậy và có một niềm tin, hy vọng vào ngày chiến thắng.

Cái cảm xúc ấy đã được ông đưa vào bài hát của mình. Khi bài hát “Hà Nội niềm tin và hy vọng” được công bố, ngay lập tức đón nhận được sự hưởng ứng của thính giả. Mọi người khi nghe bài hát này ai cũng xúc động bởi nó quá sống động, quá chân thực, họ như thấy được toàn bộ hình ảnh một Hà Nội anh dũng, hào hùng chống trả quyết liệt với giặc Mỹ, với một niềm tin tất thắng, từ niềm tin mãnh liệt đó quân và dân Hà Nội đã thực sự “Dệt nên tiếng ca át tiếng bom rền“. Bài này đã đạt được giải A trong những bài hát sáng tác về Hà Nội.

Video bài hát Hà Nội Niềm Tin và Hy Vọng

https://www.youtube.com/watch?v=oRdJlJDpL2o

Đăng bởi: Hà Nội 1000

Chuyên mục: Tiểu sử

Rate this post

Hanoi1000

Là một người sống hơn 30 năm ở Hà Nội. Blog được tạo ra để chia sẻ đến mọi người tất cả mọi thứ về Hà Nội. Hy vọng blog sẽ được nhiều bạn đọc đón nhận.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button