Tổng hợp

Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên 

Tùy bút Người lái đò sông Đà vang lên như một bản thiên anh hùng ca ở chốn núi rừng hùng vĩ. Tác phẩm được xem là viên ngọc quý của tập tùy bút Sông Đà do Nguyễn Tuân chắp bút vào năm 1958, sau chuyến đi thực tế tại Tây Bắc. Có nhận xét cho rằng:

“Tùy bút Người lái đò sông Đà là vẻ đẹp và sức sống của Tây Bắc, con người Tây Bắc được tái hiện bằng một tấm lòng, một tài năng rất Nguyễn Tuân.”

Tác giả đã thành công khắc họa nên bức tranh độc đáo có sự hòa trộn giữa vẻ đẹp đầy trữ tình, thơ mộng và hung bạo, dữ dội của thiên nhiên Tây Bắc, từ đó làm nổi bật lên hình ảnh con người trong công cuộc xây dựng đất nước với khí thế anh hùng từ những điều bình dị, đơn giản nhất.

Với tấm lòng nâng niu và trân trọng, Nguyễn Tuân luôn ký thác vào mỗi trang viết là linh hồn của cây bút suốt đời đi tìm cái Đẹp, để rồi tác giả đã gọi sông Đà thức dậy như một con người sinh động, luôn thể hiện đầy đủ được cốt cách, mỗi giá trị mà bản thân hướng đến.

Nguyễn Tuân và thiên tùy bút Người lái đò sông Đà

Nguyễn Tuân sinh ngày 10 tháng 7 tại xã Nhân Mục, quận Thanh Xuân, Hà Nội. Ông lớn lên trong một gia đình trí thức nhà Nho cuối mùa, giữa lúc nền Hán học hơn nghìn năm rực rỡ bị thất thế, sụp đổ dần nhường chỗ cho Tây học.

Bởi thân sinh của ông là nhà Nho tài hoa, yêu nước sống dưới chế độ thực dân phong kiến suy tàn cùng với việc thời niên thiếu tác giả đã cùng gia đình cư ngụ khắp nơi ở các tỉnh miền Trung nên điều này đã ảnh hưởng ít nhiều đến phong cách sáng tác, quan điểm nghệ thuật mà Nguyễn Tuân theo đuổi.

nguoi lai do song da hinh anh 1 1 e1622451438536 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Hình ảnh tác giả Nguyễn Tuân

Ngay từ lúc nhỏ, tác giả đã say mê các tập thơ của Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương hay Nguyễn Khuyến. Ông học đến cuối bậc Thành chung nhưng lại bị đuổi học và không được làm việc ở bất cứ công sở nào trên toàn cõi Đông Dương, vì tham gia vào cuộc bãi khóa chống đối giáo viên người Pháp nói xấu người Việt Nam vào năm 1929. 

Kể từ đó, Nguyễn Tuân bắt đầu một cuộc sống với nhiều hành trình đầy gian truân, khúc khuỷu. Bởi ông không thể chịu được cuộc sống áp bức của những người dân mất nước nên nhà văn và một nhóm bạn có cùng tư tưởng tự do đã lên đường vượt biên sang Lào nhưng lại bị bắt tại Thái Lan.

Sau khi ra tù, Nguyễn Tuân làm công việc thư ký và bắt đầu cầm bút, một số tác phẩm của ông được đăng tải trên các báo là Trung Bắc tân văn, An Nam tạp chí, Tiểu thuyết thứ bảy hay Đông Tây với nhiều bút danh khác nhau như Ngột Lôi, Thanh Hà, Nhất Lang.

Ông thử sức với nhiều thể loại như thơ, bút ký và truyện ngắn hiện thực trào phúng nhưng có lẽ thành công nhất vẫn là tùy bút. Năm 1938 nhà văn cho xuất bản Một chuyến đi, tập tùy bút – du kí đã đánh dấu những bước ngoặt mới mang tên Nguyễn Tuân trên văn đàn Việt Nam.

Đời văn Nguyễn Tuân được chia thành hai giai đoạn song hành với sự chuyển mình của văn học nghệ thuật là trước và sau Cách mạng tháng Tám cùng hai hướng đi chính, từ đó tác giả để bản thân gắn bó với bối cảnh đất nước, xã hội cũng như đời sống nhân dân.

nguoi lai do song da hinh anh 2 e1622451662910 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Hình ảnh bìa sách Vang bóng một thời

Trước Cách mạng tháng Tám, nhà văn theo đuổi ba đề tài chính là chủ nghĩa xê dịch, vẻ đẹp quá vãng còn sót lại và đời sống trụy lạc nên có thể thấy những tác phẩm được xuất bản như Vang bóng một thời, Chiếc lư đồng mắt cua hay Ngọn đèn dầu lạc đều mang đậm những dấu ấn trên.

Tên tuổi của Nguyễn Tuân gắn liền với thời kỳ chủ nghĩa lãng mạn từ đầu những năm 40 của thế kỷ XX, khi phong trào cách mạng bị khủng bố mạnh mẽ, đời sống nhân dân lâm vào cảnh bế tắc, khốn khổ nên các tác phẩm cho ra đời cũng phản ánh không ít mặt trái xã hội lúc bấy giờ.

Như một điều tất yếu, Thơ mới suy thoái nhường chỗ cho sự phát triển của văn xuôi, truyện ngắn. Cảm hứng hiện thực đi sâu vào ý thức dân tộc của mỗi con người, xuất hiện trong một số tác phẩm do các nhà văn lãng mạn chắp bút như Thạch Lam có Hai đứa trẻ hay Nguyễn Tuân với Chữ người tử tù.

Có thể nói, các sáng tác của Nguyễn Tuân ở thời kỳ đầu đều nằm vỏn vẹn trong một chữ ngông. Theo Tô Hoài thì đó là con người biết đặt bản lĩnh của mình lên trên thiên hạ, tạo cho bản thân nhiều huyền thoại trên mảnh đất văn chương màu mỡ này.

Bởi chán cảnh đời, cảnh người phải sống một cuộc đời gò bó, chật hẹp trên chính quê hương của mình nên Nguyễn Tuân lao vào những chuyến đi và cái thú xê dịch dường như đã ăn sâu vào máu. Không những thế, nhà văn còn để bản thân nếm trải hết mọi lạc thú trên đời, ông cho rằng:

 “Phải làm cho trọn bổn phận tối thiểu của những thằng đời người. Nghĩa là phải sống. Sống với thị dục. Sống với giác quan. Sống bằng xác thịt. Chỉ có thế mới là hợp ý muốn của đấng sáng tạo tối cao tối linh đã sinh ra hết thảy nhân vật trên thế gian này.” 

Theo Nguyễn Tuân thì Đi chính là hình thức tốt đẹp nhất của sự thoát ly. Người lữ khách mang trên mình chủ nghĩa xê dịch với một lòng muốn khuấy đảo cả không gian và thời gian, từ đó vẽ nên bức tranh toàn cảnh về cuộc sống, con người nơi bản thân đã từng đặt chân đến.

Đó là một hồn văn tự do, phóng túng, có sự hòa trộn độc đáo giữa lãng mạn với hiện thực, Nguyễn Tuân có tài trong việc sử dụng ngôn ngữ, xây dựng chi tiết để giúp cho tác phẩm của mình trở nên khác biệt, mang phong cách riêng mà không có ai trên văn đàn lúc bấy giờ có thể làm được.

Các tác phẩm trước Cách mạng tháng Tám của ông tập trung vào thể loại tùy bút như tiểu thuyết Thiếu quê hương, Một chuyến đi, Tùy bút ITùy bút II. Nhà văn không chỉ tìm cái đẹp, cái thanh cao từ những chuyến đi mà còn ngay trong chính tâm hồn con người ở một xã hội phong kiến đang dần lụi tàn.

nguoi lai do song da hinh anh 3 1 e1622452659628 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Tùy bút Một chuyến đi của nhà văn Nguyễn Tuân

Cách mạng tháng Tám đã cứu Nguyễn Tuân ra khỏi bể tắc trong sáng tác và cuộc đời, cái tôi cá nhân cô độc ấy giờ đây đã hòa mình vào cái ta chung của nhân dân, đất nước. Ông hồ hởi, chan hòa trong niềm vui lớn sau chiến thắng, đó là:

“Mê say với ánh sáng trắng vừa được giải phóng, tôi đã là một dạ lữ khách không mỏi quên ngủ của một đêm phong hội mới.”

– Lột xác

Quan điểm sáng tác của Nguyễn Tuân đã có nhiều chuyển biến và thay đổi lớn. Nhà văn tiếp tục đi nhưng đi ở đây nghĩa là tham gia cách mạng và hăng hái kháng chiến, dùng ngòi bút của mình đấu tranh nhằm phục vụ cho dân tộc.

Nếu trước Cách mạng tháng Tám, ông tập trung vào các nhân vật tài hoa bất đắc chí sống dưới xã hội phong kiến suy tàn thì sau chiến thắng, Nguyễn Tuân đã dồn hết bút lực nhằm ngợi ca, tôn vinh nhân dân lao động mà theo nhà văn thì chính là những người hùng trong công cuộc xây dựng đất nước.

Có một số tác phẩm tiêu biểu như Đường vui, Tình chiến dịch, Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi và trong số đó không thể bỏ qua Sông Đà, thiên tùy bút đánh dấu bước chuyển mình trong tư duy nghệ thuật và lý tưởng thẩm mỹ mà Nguyễn Tuân vẫn luôn theo đuổi.

Người lái đò sông Đà thuộc tập Sông Đà, tác phẩm là nốt nhạc ngân vang trong bản trường ca thiên nhiên hùng vĩ chốn Tây Bắc. Được đưa vào chương trình giảng dạy THPT, tùy bút không chỉ mang trên mình tâm huyết của nhà văn mà còn ghi lại sự thành công mới trên chặng đường văn xuôi cách mạng.

Vẻ đẹp hùng vĩ nguyên sơ của thiên nhiên trong Người lái đò sông Đà

Nguyễn Tuân luôn là người lỗi lạc, sống một cách đặc biệt không giống ai và cũng không cho ai bắt chước được mình, để đến lúc chết đi ông sẽ mang theo cái bản chính chứ không để lại một bản sao nguyên cảo nào cả. Trong truyện ngắn Gió, tác giả đã có đôi lần nói về quan điểm của mình rằng: 

“Một buổi chiều sớm ấy, khi người ta đã không tin tưởng vào cái kỳ thú của cuộc sống nữa thì cái chết đã là một chân lý không cần phải chứng tỏ.”

– Gió

Đúng như Trịnh Công Sơn từng cho rằng, mục đích đầu tiên của văn học nghệ thuật là mang đến cái hay, cái đẹp cho đời người. Tự thân nó không có mầm mống từ một sự mưu toan nào cả nên hãy cho nó thanh thản tự do và mãi mãi là hiện thân cho điều thiện, cái đẹp.

Khi đến với Người lái đò sông Đà, chúng ta lại được lênh đênh trên quãng Tà Mường Vát phía dưới Sơn La để mở lòng đón nhận những gì sơ khai nhất của tạo hóa, tất cả nghệ thuật đều là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên. 

nguoi lai do song da hinh anh 4 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Hình ảnh bìa sách Người lái đò sông Đà

Với ý thức tìm kiếm chất vàng mười đã qua thử lửa, con người và thiên nhiên nơi đây bỗng đáp ứng được những tiêu chí khắt khe trong quan điểm nghệ thuật của Nguyễn Tuân. Tất cả sự say mê tựa thiên thời bộc phát nơi ngọn bút, từ đó tác giả đã vẽ nên bức tranh đầy bắt mắt sinh động.

Giống với Hoàng Phủ Ngọc Tường khi viết Ai đã đặt tên cho dòng sông, sông Đà được tác giả khai thác một cách trọn vẹn nhất những gì tuyệt mỹ của thiên nhiên. Thứ vật chất nguyên bản ấy khi đi qua đôi mắt của kẻ si tình bỗng trở thành bản trường ca rầm rộ, hùng vĩ và tràn đầy phóng khoáng, tự do.

“Một thứ thiên nhiên Tây Bắc có nhiều lúc trông nó thành ra diện mạo và tâm địa một thứ kẻ thù số một, Nhìn cái thiên nhiên ấy, có những lúc thấy nó không “thơ thời Đường” nhàn hạ, mà thấy nó chính là một cuộc đấu tranh với thiên nhiên để giành sự sống từ tay nó về tay mình.”

– Người lái đò sông Đà

Vẻ đẹp ấy càng trở nên rõ nét khi Nguyễn Tuân miêu tả quá trình người lái đò chiến đấu với con sông Đà trên một quãng thủy chiến. Khi mà còn rất xa mới đến phía thác dưới nhưng tiếng nước đã liên hồi réo lên như thanh âm của ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng tre nứa, nổi lửa muốn phá tan tất thảy.

Không nhẹ nhàng, yên ả như sông Hồng với đôi bờ phù sa màu mỡ mà sông Đà hiện lên trước mắt người đọc mang đầy sự hùng vĩ, dữ tợn nơi khúc thượng nguồn Tây Bắc cùng địa hình hiểm trở, khắp nơi đều là đá với những cấu tạo khác nhau.

Đó là những cảnh đá dựng thành vách chỉ đến cửa ngọ mới thấy Mặt Trời, đá thì chẹt ở giữa lòng nước tựa cái yết hầu khổng lồ. Nguyễn Tuân miêu tả cụ thể giúp cho ta hình dung được sự lấn át, chiếm lĩnh của đá đang bao bọc cả dòng sông, nó bí hiểm và mang tính cách như thứ kẻ thù số một của con người. 

“Hình như sông Đà đã giao việc cho mỗi hòn. Mới thấy rằng đây là nó bày thạch trận trên sông. Đám tảng đám hòn chia làm ba hàng chặn ngang trên sông đòi ăn chết cái thuyền, một cái thuyền đơn độc không còn biết lùi đi đâu để tránh một cuộc giá lá cà có đá dàn trận địa sẵn.”

– Người lái đò sông Đà

Nguyễn Tuân tiếp tục đưa độc giả đi vào cuộc vượt thác ngôn từ trên hành trình văn chương đầy mạo hiểm, con sông Đà quãng ghềnh Hát Loóng dài hàng ngàn cây số, nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió đầy hối hả như muốn đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò nào đi qua đây. 

nguoi lai do song da hinh anh 7 e1622454592744 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Hình ảnh sông Đà ở khúc thượng nguồn

Sự nguy hiểm của những hút nước xoáy tít đáy xuất hiện đầy đột ngột vượt ngoài tầm kiểm soát của ông đò được tác giả so sánh tương đồng với cái giếng bê tông thả xuống sông để chuẩn bị làm móng cầu, nó kêu và thở như bị sặc cùng nhiều bè gỗ rừng trôi nghênh ngang ở khuỳnh sông dưới.

Sông Đà trở nên độc nhất vô nhị khi đi qua đôi mắt của Nguyễn Tuân, thác nước càng thêm sức công phá cùng sự góp mặt của hàng ngàn tảng đá như con quái vật kiên trì mai phục để bày thạch trận trong lòng sông. Nhà văn đã gọi đó là một con thú đầy dữ dội và hung tợn chưa được thuần hóa.

“Cưỡi lên thác sông Đà, phải cưỡi đến cùng như là cưỡi hổ.”

– Người lái đò sông Đà 

Vòng thạch trận thứ nhất mở ra với năm cửa trận, bốn cửa tử và một cửa sinh. Ông đò không được nghỉ tay mà buộc đổi ngay chiến thuật để qua hết luồng tử, luồng sinh ở vòng tiếp theo. Không dừng lại ở đó, người chiến sĩ này còn phải căng hết trí não tại trùng vây thứ ba, chiếc thuyền như mũi tên xé toạc nguy hiểm mà đi qua hết thác. 

Thiên nhiên đã giúp Nguyễn Tuân phát huy tối đa trí tưởng tượng để nâng tùy bút Người lái đò sông Đà lên một tầm cao mới. Nét mực độc đáo ấy chỉ có thể là của riêng ông, một người nghệ sĩ được định nghĩa hết sức trọn vẹn và đầy đủ nhất trong tác phẩm.

Thứ ngôn ngữ cô đọng, có hồn mang đầy đủ hình thể ấy đã làm nên một con sông Đà hùng vĩ mang đậm chất khinh bạc và phóng túng đúng như con người Nguyễn Tuân. Hình tượng mà nhà văn xây dựng tràn đầy hơi thở tự do, thiên nhiên đi vào trang viết bỗng trở thành kẻ sống không luật lệ, gò bó.

Nét đẹp thơ mộng trí tuệ của dòng sông

Sự chuyển dòng êm ái của sông Đà ở khúc hạ lưu đã khiến cho câu văn của Nguyễn Tuân trở nên mềm mại và uyển chuyển. Vẻ đẹp trữ tình ấy hiện lên qua những góc nhìn khác nhau giúp người đọc có thể chiêm ngưỡng dòng sông mang nhiều diện mạo và khơi gợi vô số xúc cảm.

nguoi lai do song da hinh anh 8 e1622456478160 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Hình ảnh con sông Đà êm đềm phía hạ nguồn

Lúc này sông Đà không còn mang trên mình dáng vẻ hung tợn như một con thủy quái mà lại trở nên dịu dàng, quyến rũ như mái tóc bồng bềnh, êm ả của người con gái miền Tây Bắc trong những buổi cơm lên khói, trong những mùa thơm nếp xôi.

“Con Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng mười hai và cuồn cuộn mù khói núi mèo đốt nương xuân.”

– Người lái đò sông Đà

Một dòng sông thoắt ẩn thoắt hiện giữa bồng bềnh mây khói cùng những sắc màu tinh khôi của hoa ban, hoa gạo. Nguyễn Tuân đã xem nó như cố nhân để khi gặp mặt, ông thấy lòng vui như nối lại chiêm bao đứt quãng, như thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm đầy hối hả.

Cảnh vật xung quanh cứ lặng im chẳng nói một lời, nó cứ nằm ở đó mà nghe ngẩm tiếng nói của người miền xuôi, hai bên bờ hồn nhiên như nỗi niềm cổ tích tuổi xưa. Mùa xuân sông Đà xanh màu ngọc bích, trong trẻo và thanh bình nhưng đến mùa thu lại chín đỏ tựa da mặt người đã bầm đi vì rượu.

Miền hoang dại mang hương rừng Tây Bắc, nương rẫy nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa, đàn hươu cúi đầu lặng lẽ ăn những búp cỏ gianh đẫm sương đêm. Lúc này bờ sông hiện lên như một bờ tiền sử, thuở hồng hoang khi chưa có dấu vết của con người. 

“Con hươu thơ ngộ ngẩng đầu nhung khỏi áng cỏ sương, chăm chăm nhìn tôi lừ lừ trôi trên một mũi đỏ. Hươu vểnh tai nhìn tôi không chớp mắt mà như hỏi tôi bằng cái tiếng nói riêng của con vật lành.”

– Người lái đò sông Đà

Thiên nhiên đã mang đến cho Nguyễn Tuân những xúc cảm không cần chờ đợi, nó cứ tuôn trào, đến một cách dồn dập như những con sóng mãi đập vào bờ, từ đó nhà văn đã khắc họa nên hình ảnh sông Đà không chỉ man dại như con thú chưa được thuần hóa mà hiện lên tựa người con gái rất đỗi dịu dàng. 

Chất vàng mười trong Người lái đò sông Đà

Sau Cách mạng tháng Tám, quan niệm nghệ thuật của Nguyễn Tuân có bước thay đổi với sự hòa mình vào thời đại. Người nghệ sĩ ấy lúc này quan niệm rằng, cái Đẹp không chỉ nằm ở quá khứ và thiên nhiên mà còn ở nhân dân, những con người mang trên mình vẻ đẹp lao động đang từng ngày góp phần xây dựng đất nước.

Những giá trị tuyệt đẹp ấy không cần phải lặn lội trở về thời quá vãng mà lúc này nó hiện hữu ngay trong cuộc sống, cứ sinh sôi nảy nở như hoa cỏ, dạt dào tràn đầy hương thơm và Người lái đò sông Đà là biển trưng của nhân dân, cho nhiều con người không tên tuổi luôn cần cù, chăm chỉ. 

nguoi lai do song da hinh anh 5 e1622456603971 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Hình ảnh nhân dân lao động chèo thuyền trên sông Đà

Ông lái đò trong tác phẩm hiện lên là một người lão luyện, trở thành linh hồn muôn thuở của muôn vàn sóng nước. Đó là nét đẹp của sự dũng cảm, dám chinh phục thiên nhiên, dù sông Đà như bản thiên anh hùng ca thì ông vẫn thuộc lòng từng dấu chấm câu, từng nét xuống dòng.

Sự chiến thắng mà chúng ta thường ngợi ca ấy lại trở thành một điều rất đỗi bình thường đối với những con người làm nghề lái đò ở nơi đây. Sau khi vượt qua những cửa ải, không ai bàn về nó cả bởi đó là cuộc sống của họ, tận tụy và âm thầm cống hiến.

“Đêm ấy nhà đò đốt lửa trong hang đá, nướng ống cơm lam và toàn bàn tán về cá anh vũ đầm anh, về những cái hầm cá hang cá mùa không nổ những tiếng to như mìn bộc phá rồi cá túa ra đấy tràn ruộng.”

– Người lái đò sông Đà

Tác phẩm như dòng thác lớn chảy qua vùng Tây Bắc, mãi ngạo nghễ, trường tồn với thời gian. Tùy bút luôn đong đầy nhờ cái đẹp của chất vàng mười nảy sinh từ nhân dân lao động thầm lặng, đó là những con người tài hoa nghệ sĩ trên mặt trận xây dựng đất nước với sự uyên thâm để chinh phục thiên nhiên và cuộc đời.

Bởi mỗi lần vượt sông Đà, người lái đò đều tì con sào lên ngực, dùng trái tim làm điểm tựa để vượt qua con thác gập ghềnh, đầy dữ dội nên trên ngực ông có những vết sẹo bầm lên như khoanh củ nâu. Mang cảm hứng tôn vinh nghệ thuật to lớn, Nguyễn Tuân đã xem vết sẹo đó là tấm huân chương lao động siêu hạng.

Tác phẩm được ra đời trong thời gian miền Bắc thực hiện công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa nên đời sống nhân dân, sự hăng say, hồ hởi phục vụ cho quá trình ấy đều là nguồn cảm hứng để Nguyễn Tuân và các nhà văn khác hướng đến nhằm ngợi ca, tôn vinh con người.

Đối với Nguyễn Tuân thì mảnh đất Tây Bắc là một tấm lòng tin không bờ không bến, dân tộc vùng cao và đồng bằng luôn dựa vào nhau để dựng xây cuộc đời đẹp sáng nơi cao nguyên tiềm tàng, tràn đầy nghị lực sống.

nguoi lai do song da hinh anh 6 e1622457074476 - Người lái đò sông Đà: Nghệ thuật là đứa con thơ trẻ của thiên nhiên
Nhân dân cống hiến hết lòng vì công cuộc xây dựng đát nước

Nguyễn Tuân say mê, khám phá cốt cách của những con người lao động. Không chút ồn ào và vội vàng, họ chậm rãi để cống hiến bản thân cho đất nước, chi viện cho miền Nam chống giặc cũng như góp phần tạo ra một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

Tùy bút là cột mốc đỉnh cao trong sáng tác của Nguyễn Tuân giai đoạn 1945 – 1975, Người lái đò sông Đà được xem như con đường mới giàu sức sống, nhiều trang viết hiện lên với chất thơ, chất trữ tình và cái tôi lãng mạn mà người nghệ sĩ tài hoa ấy vẫn luôn bộc lộ.

“Sức mạnh của đất nước luôn hiện hình trên từng tấc gang đường xa. Đường cái là nơi gặp gỡ, là chỗ hò hẹn, trên đường dài chúng ta sẽ gặp cái đau khổ lớn của hiện tại đang thai nghén cho cái sáng tươi ngày tới.”

– Đường vui

Người lái đò sông Đà là một trong những tác phẩm đại diện cho chủ nghĩa xê dịch của Nguyễn Tuân, ở mỗi trang viết ấy luôn tồn tại thứ tinh thần lãng du để khơi nguồn niềm say mê muốn viết. Cái Đẹp xuất hiện ngày càng giản đơn, bộc phát không chỉ ở cảnh mà còn ở người.

Minh Minh

Đăng bởi: Hanoi1000.vn

Chuyên mục: Tổng hợp

Rate this post

Hanoi1000

Là một người sống hơn 30 năm ở Hà Nội. Blog được tạo ra để chia sẻ đến mọi người tất cả mọi thứ về Hà Nội. Hy vọng blog sẽ được nhiều bạn đọc đón nhận.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button