Giáo dục

Đóng vai cô bé bán diêm, kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm với một kết thúc mới

Đóng vai cô bé bán diêm, kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm với một kết thúc mới

Câu 2: Đóng vai cô bé bán diêm, kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm với một kết thúc mới

Bài làm:

Một giao thừa nữa lại đến, ngoài đường tuyết đang rơi ngày càng dày hơn. Những ngôi nhà hai bên đường được trang trí rực rỡ, mùi ngỗng quay thơm sực nức cả con phố dài. Vậy mà tôi vẫn đang dò dầm đi trong đêm tối, suốt cả ngày hôm nay tôi chưa bán được que diêm nào. Mẹ tôi mất sớm, tôi sống cùng bà nội và bố trong một ngôi nhà nhỏ xinh xắn. Thế nhưng từ ngày bà mất, mọi tài sản đều tiêu tán, tôi và bố chuyển đến chui rúc trong một xó tối tăm. Đêm nay, tôi không thể về nhà mà không bán được que diêm nào, nhất định cha sẽ mắng và đánh tôi.

Trời càng về đêm càng lạnh hơn, quần áo của tôi đã rách rưới hết cả, tôi thu đôi chân vào người nhưng càng lúc càng thấy rét buốt hơn. Hay là quẹt một que diêm để sưởi cho đỡ rét hơn một chút nhỉ? Ý nghĩ bỗng thoáng vụt qua trong đầu tôi. Tôi đánh liều quẹt một que. Ngọn lửa thật đẹp, ánh sáng lúc đầu xanh lam dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói thật vui mắt. Tôi hơ đôi tay mình trên que diêm sáng rực, tôi thấy trước mắt mình hiện ra một lò sưởi bằng sắt, lửa cháy nom đến là vui mắt. Ước gì trong đêm đông giá rét, tôi được ngồi hàng giờ trước lò sưởi ấm áp như thế thì thật khoan khoái biết bao. Vậy mà, khi vừa duỗi đôi bàn chân lạnh giá ra thì ngọn lửa biến mất. Tôi giật mình chợt nhớ ra cha đã giao cho tôi đi bán diếm. Đêm nay về nhà thế nào tôi cũng bị cha mắng thôi.

Tôi lấy que diêm thứ hai trong bao và quẹt tiếp, que diêm chát sáng rực lên. Bức tường trước mặt tôi ngồi biến thành một tấm rèm bằng vải màu. Tôi nhìn thấy trong ngôi nhà có một bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá và có cả một con ngỗng quay. Bất ngờ, con ngỗng bỗng nhả ra khỏi đĩa và có cả dao ăn cắm trên lững ngỗng tiến về phái tôi. Một đêm giao thừa tuyệt vời đang hiện ra trước mắt tôi. Rồi bỗng que diêm vụt tắt, trước mắt tôi chỉ còn lại bức tường lạnh lẽo.Tôi chợt nhận ra đó chỉ là mộng tưởng, xung quanh tôi chỉ là phố xá lạnh lẽo, khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi nhanh, chẳng ai đoái hoài đến tôi đang co rúm vì lạnh trong góc tường.

Tôi quẹt que diêm thứ ba, một cây thông Nô-en hiện ra trước mắt. Cây thông được trang trí lộng lẫy hơn cây thông tôi đã được nhìn thấy năm ngoái. Trên các cành lá xanh tươi còn được trang trí bằng hàng ngàn ngọn nến sáng rực. Tôi đưa tay chạm vào cây thông nhưng diêm vụt tắt, tất cả các ngọn ến bay lên, bay lên mãi cao thành những ngôi sao sáng trên trời. Tôi chợt nhớ đến lời của bà tôi khi còn sống, bà nói rằng khi có một ngôi sao đổi nhôi là có một linh hồn bay lên trời với Thượng đế.

Tôi nhớ bà quá, tôi quẹt thêm que diêm thứ tư, ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh và tôi nhìn thấy bà. Bà mỉm cười hiền hậu với tôi. Tôi sung sướng reo lên và khẩn khoản cầu xin bà: “Bà ơi! Bà cho cháu lên cùng với. Bà bảo cháu ngoan thì cháu sẽ được gặp lại bà. Cháu van bà, bà xin Thượng đế cho cháu về với bà đi”. Que diêm tắt phụt, tôi lấy tất cả những que diêm còn lại quẹt liên tiếp. Tôi muốn níu bà ở lại cùng tôi. Chưa bao giờ tôi thấy bà to lớn và đẹp lão như thế. Bà đã cầm lấy tay tôi dắt đi….

Sáng hôm sau, tôi bỗng tỉnh giấc, ánh sáng mặt trời chiếu qua khung cửa sổ, mùi ngỗng quay thơm lừng từ phía bàn ăn. Tôi đang ở đâu thế này? Phải chăng đây là thiên đường, nơi bà đã chờ tôi? Bỗng tôi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau, một bà lão sao giống bà của tôi quá. Bà có dáng người cao lớn, mái tóc trắng và nụ cười hiền hậu. Bà hỏi tôi với giọng nói ấm áp:

– 

Chúc mừng năm mới. Cháu gái đã dậy rồi đấy ư? Cháu ngủ có ngon không?

– 

Bà là ai ạ? Sao cháu lại ở đây? – Tôi ngạc nhiên hỏi bà

– 

Đêm qua bà bước ra khỏi nhà và thấy cháu đang nằm trên mặt đất. Bà đã bế cháu vào nhà. Chắc cháu lạnh và đói lắm phải không? Hãy ra ăn sáng cùng và bà chúc mừng năm mới nhé!

Sau đó tôi đã kể cho bà nghe lại câu chuyện về cuộc đời tôi. Bà nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng và bà kể cho tôi nghe về cuộc sống độc thân buồn tủi của bà từ khi cô cháu gái của bà – cô bé bằng tuổi tôi đã qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo. Tôi khẽ ôm bà, bà cũng ấm áp và hiền từ như bà nội tôi vậy. Giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, chắc hẳn bà là thiên sứ mà bà nội tôi đã nhờ đến để chăm sóc và yêu thương tôi. Bà nhận tôi làm cháu gái và mong tôi thi thoảng hãy đến nhà bà. Đây có lẽ là món quà năm mới tuyệt vời nhất mà tôi nhận được. Cảm ơn những que diêm bé nhỏ và rực sáng, đã biến những ước mơ của tôi trở thành hiện thực và mang đến cho tôi niềm hạnh phúc mà tôi hằng ước ao.

Câu hỏi Đóng vai cô bé bán diêm, kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm với một kết thúc mới được trả lời bởi các giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam. Hy vọng sẽ giúp các em nắm được bài học một cách tốt nhất.

Đăng bởi: Hanoi1000.vn

Chuyên mục: Giáo dục

Rate this post

Hanoi1000

Là một người sống hơn 30 năm ở Hà Nội. Blog được tạo ra để chia sẻ đến mọi người tất cả mọi thứ về Hà Nội. Hy vọng blog sẽ được nhiều bạn đọc đón nhận.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button
>
>