Giáo dụcLớp 12

Buy-phông, nhà văn Pháp nổi tiếng, có viết: “Phong cách chính là người”. Anh (chị) hiểu ý kiến trên như thế nào? | Văn mẫu 12

Bài viết tập làm văn số 5 – ngữ văn 12 đề 2: Buy-phông, nhà văn Pháp nổi tiếng, có viết: “Phong cách chính là người”. Anh (chị) hiểu ý kiến trên như thế nào? Sau đây, Hanoi1000gửi đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.

Dàn ý chung

I. Mở bài:

  • Phong cách chính là nét độc đáo và phần đóng góp riêng của nhà văn cho đời sống văn học.
  • Phong cách của nhà văn được thể hiện trên cả hai phương diện: nội dung và nghệ thuật.

II. Thân bài:

  • Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay chỉ làm theo một vài kiểu mẫu…
    • Văn chương chỉ dung nạp những ai biết đào sâu suy nghĩ, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa có
    • Nhà văn Pháp Buy-phông thì quan niệm “Phong cách chính là người”.
  • Phong cách bao gồm cả phương diện nội dung và nghệ thuật: 
    • Trong nội dung, phong cách nhà văn in đậm trong quan niệm về cuộc sống con người, việc lựa chọn đề tài, xây dựng chủ đề,…
    • Về nghệ thuật: thể hiện đa dạng ở nhiều phương diện: phương thức biểu hiện, lựa chọn thủ pháp nghệ thuật, cách tổ chức kết cấu
  • Mỗi nhà văn lại có những ý tưởng độc đáo khác nhau trong cách thể hiện tác phẩm của mình
  • Phong cách văn học của mỗi tác giả cần được in sâu vào lòng người đọc tạo nên mối đồng cảm sâu sắc giữa những nhà văn, nhà thơ và những độc giả chân thành…

III. Kết bài:

  • Đó là một nhận định đúng đắn, Buy-phông định hướng cho những nhà văn hay những người ôm mộng văn chương phải biết định hình cho mình một phong cách riêng
  • Mỗi độc giả cần là một người đọc thông minh biết tìm tòi, suy nghĩ phát hiện nét phong cách riêng của mỗi người

Bài mẫu 1: Buy-phông, nhà văn Pháp nổi tiếng, có viết: “Phong cách chính là người”. Anh (chị) hiểu ý kiến trên như thế nào?

Bài làm

Con người sinh ra không phải ai cũng giống nhau, mỗi người đều có những khác biệt  tạo nên cái riêng của mình cái riêng đó  thường được gọi là phong cách. Như nhà văn Pháp nổi tiếng Buy -phông có viết:”phong cách chính là người” 

Đúng vây! Phong cách là người, phong cách của một người phản ánh chính con người đó. Vậy chúng ta hiểu phong cách là gì? Theo nghĩa hẹp, phong cách là là cách thức riêng của một tác giả, một nghệ sỹ thể hiện trong sáng tạo một tác phẩm, công trình văn hóa, nghệ thuật. Đó là những biểu hiện mang tính chất hệ thống về tư tưởng nghệ thuật, các đặc trưng mang tính thẩm mỹ, ổn định về nội dung và hình thức thể hiện tạo nên giá trị độc đáo của tác giả. Theo nghĩa rộng, Phong cách là phong thái, phong độ và phẩm cách đã trở thành nề nếp ổn định của một  người hoặc một  lớp người được thể hiện trong tất cả hoạt động sống của chủ thể, tạo nên những giá trị riêng, những đặc trưng của họ. Phong cách được hiểu như một nguyên tắc điều chỉnh hành vi con người và trở thành thói quen, nề nếp ổn định khi suy nghĩ, diễn đạt và hoạt động thực tế. Đối với mỗi người thì phong cách của họ gần với đặc điểm truyền thống, thói quen, hoàn cảnh sống quy định, đồng thời mang dấu ấn cá nhân rất rõ. Mỗi người, từ bé thơ lớn lên đã có phong cách của mình. Phong cách nào cũng có sự tự tin của mình. 

Trong cuộc sống của chúng ta, chúng ta được  nghe rất nhiều về phong cách, nào là phong cách thời trang, phong cách sống, phong cách nghệ thuật,…  Nói về trang phục, chúng ta cũng thường nghe thấy rất nhiều người nghe đến việc nhận xét phong cách ăn mặc của một người chẳng hạn như phong cách babadoll, phong cách bánh bèo,.. Theo những lời nhận xét đó ta có thể thấy, mỗi người hoặc mỗi lớp người đều chọn cho mình một phong cách ăn mặc riêng mà họ cảm thấy yêu thích. Có người chọn phong cách sexy gợi cảm, có người lại thích phong cách dễ thương, có người lại thích phong cách giản dị, trong sáng…Không chỉ trong trang phục thường ngày ta còn thường bắt gặp phong cách của những ca sĩ. Phong cách của ca sĩ được thể hiện trong những bài hát của họ. Người ca sĩ hát nhạc ballad trữ tình sẽ khác với người hát nhạc rock hay nhạc cách mạng…Mỗi người ca sĩ ngoài gu ăn mặc, người ta sẽ nhớ đến họ theo một dòng nhạc nào đó. Mà chính những điều đó làm nên phong cách riêng của một người ca sĩ.

Trong văn học cũng vậy, phong cách phong cách của nhà văn được thể hiện trên cả hai phương diện: nội dung và nghệ thuật. Trong nội dung, phong cách nhà văn in đậm trong quan niệm về cuộc sống con người, việc lựa chọn đề tài, xây dựng chủ đề, cách lí giải vấn đề về cuộc sống con người… Có thể thấy rõ điều này ở nhiều nhà văn như Nguyễn Tuân, Nam Cao, Hồ Chí Minh… Nguyễn Tuân thường nhìn mọi sự vật, sự việc dưới góc độ của sự tài hoa. Trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, nhà văn tìm thấy sự tài hoa của những nhà Nho hết thời trong những thú chơi tao nhã của họ: thả thơ, uống trà, ngâm vịnh… Sau Cách mạng, nhà văn lại say mê với sự tài hoa của những con người Việt Nam trong lao động, sản xuất… Nam Cao lại khác. Trước Cách mạng, ông đau đáu với đề tài về những người nông dân Việt Nam nô lệ bị tha hóa về tinh thần, nhân phẩm hay những nhà trí thức Việt Nam quằn quại trong nỗi đau vì bị “áo cơm ghì sát đất”… Về nghệ thuật, phong cách nhà văn cũng được thể hiện đa dạng ở nhiều phương diện: phương thức biểu hiện, lựa chọn thủ pháp nghệ thuật, cách tổ chức kết cấu, tổ chức ngôn ngữ… Điều này cũng rất dễ nhận biết đặc biệt ở những tác giả lớn. Nhà thơ Tố Hữu thường chọn thể thơ lục bát, giọng điệu tâm tình ngọt ngào để thể hiện tình cảm tha thiết, chân thành của nhân vật trữ tình. Nhà văn Nam Cao lại rất dễ “bị” nhận ra bởi lối kể chuyện đảo trình tự tuyến tính hiện đại hay cách liên kết đoạn văn rất tài tình… Mỗi nhà văn lại có những ý tưởng độc đáo khác nhau trong cách thể hiện tác phẩm của mình. Và với độc giả, khi đọc một truyện ngắn, thưởng thức một bài thơ… không gì thích thú là việc phát hiện ra những nét đặc sắc về  phong cách của các tác giả. Những nhà văn, nhà thơ có tài năng thực sự mới có thể định hình phong cách riêng của mình. Và giữa phong cách của mỗi tác giả lại có mối quan hệ chặt chẽ tới bản thân cá tính mỗi nhà văn. Trong văn học, phong cách được thể hiện sinh động như một thực thể bộc lộ những quan niệm cá nhân về văn học. Trong truyện ngắn của mình, Nam Cao luôn có vẻ khách quan, hờ hững với nhân vật. Ông gọi họ là “y”, là “thị”, miêu tả họ với những hình hài xấu xí, thậm chí là ghê rợn (đặc biệt là những người nông dân). Nhưng đằng sau những trang văn tưởng như lạnh lùng, khinh thị ấy là tấm lòng đồng cảm thấu suốt là tình thương đến nhói buốt của một tấm lòng đồng ái, đồng chủng. Ngoài đời, con người Nam Cao cũng có dáng vẻ giống như giọng điệu văn chương của ông trong truyện ngắn. Nhắc đến Nam Cao, những người bạn văn nhớ đến một dáng vẻ trầm lặng, ít nói, nhưng thực chất, ẩn đằng sau dáng vẻ phẳng lặng, im ắng ấy là một tinh thần sôi nổi, quyết liệt. Chỉ có những tính cách mạnh mẽ mới có thể phát biểu thế này: “Sống đã rồi hãy viết”! Phong cách của nhà văn in đậm lên từng trang viết. Đến lượt mình, phong cách văn học của mỗi tác giả lại in sâu vào lòng người đọc tạo nên mối đồng cảm sâu sắc giữa những nhà văn, nhà thơ và những độc giả chân thành.

Tất cả những phong cách trong các lĩnh vực, khía cạnh đời sống con người đều nói lên một điều rằng, phong cách chính là con người. Phong cách nó phản ánh một con người, nó tạo nên sự khác biệt giữa con người với nhau, tạo nên sự đa dạng của cuộc sống. Điều đó một lần nữa khẳng định ý kiến của nhà văn Pháp Buy -phông là đúng và có ý nghĩa. 

Bài mẫu 2: Buy-phông, nhà văn Pháp nổi tiếng, có viết: “Phong cách chính là người”. Anh (chị) hiểu ý kiến trên như thế nào?

Bài làm

“Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay chỉ làm theo một vài kiểu mẫu… Văn chương chỉ dung nạp những ai biết đào sâu suy nghĩ, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa có”, với nhà văn Nam Cao, ông đòi hỏi ở mỗi người cầm bút một sự sáng tạo riêng cho mình, để lại cho văn học những gì là của riêng mình. Nhà văn Pháp Buy-phông thì quan niệm “Phong cách chính là người”. Quan niệm này phải chăng xuất phát từ mối quan hệ giữa nhà văn với những điều thuộc về riêng nhà văn đó?

Trong câu nói của Buy-phông, “Phong cách” là những nét độc đáo của riêng mỗi nhà văn thể hiện trong văn học. Đó là “những nguồn chưa ai khơi” nhưng nhà văn đó đã khơi tìm và hưởng được sự ngọt mát của nó.

Cần hiểu rằng, phong cách của nhà văn được thể hiện trên cả hai phương diện: nội dung và nghệ thuật.

Trong nội dung, phong cách nhà văn in đậm trong quan niệm về cuộc sống con người, việc lựa chọn để tài, xây dựng chủ đề, cách lí giải vấn đề về cuộc sống con người… Có thể thấy rõ điều này ở nhiều nhà văn như Nguyễn Tuân, Nam Cao, Hồ Chí Minh… Nguyễn Tuân thường nhìn mọi sự vật, sự việc dưới góc độ của sự tài hoa. Trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, nhà văn tìm thấy sự tài hoa của những nhà Nho hết thời trong những thú chơi tao nhã của họ: thả thơ, uống trà, ngâm vịnh… Sau Cách mạng, nhà văn lại say mê với sự tài hoa của những con người Việt Nam trong lao động, sản xuất… Nam Cao lại khác. Trước Cách mạng, ông đau đáu với đề tài về những người nông dân Việt Nam nô lệ bị tha hóa về tỉnh thần, nhân phẩm hay những nhà trí thức Việt Nam quần quại trong nỗi đau vì bị “áo cơm ghì sát đất”…

Về nghệ thuật, phong cách nhà văn cũng được thể hiện đa dạng ở nhiều phương điện: phương thức biểu hiện, lựa chọn thủ pháp nghệ thuật, cách tổ chức kết cấu, tổ chức ngôn ngữ… Điểu này cũng rất để nhận biết đặc biệt ở những tác giả lớn. Nhà thơ Tố Hữu thường chọn thể thơ lục bát, giọng điệu tâm tình ngọt ngào để thể hiện tình cảm tha thiết, chân thành của nhân vật trữ tình. Nhà văn Nam Cao lại rất đễ “bị” nhận ra bởi lối kể chuyện đảo trình tự tuyến tỉnh hiện đại hay cách liên kết đoạn văn rất tài tình…

Mỗi nhà văn lại có những ý tưởng độc đáo khác nhau trong cách thể hiện tác phẩm của mình. Và với độc giả, khi đọc một truyện ngắn, thưởng thức một bài thơ… không gì thích thú là việc phát hiện ra những nét đặc sắc về phong cách của các tác giả. Những nhà văn, nhà thơ có tài năng thực sự mới có thể định hình phong cách riêng của mình. Và giữa phong cách của mỗi tác giả lại có mối quan hệ chặt chẽ tới bản thân cá tính mỗi nhà văn. Trong văn học, phong cách được thể hiện sinh động như một thực thể bộc lộ những quan niệm cá nhân về văn học. Trong truyện ngắn của mình, Nam Cao luôn có vẻ khách quan, hờ hững với nhân vật. Ông gọi họ là “y”, là “thị”, miêu tả họ với những hình hài xấu xí, thậm chí là ghê rợn (đặc biệt là những người nông dân). Nhưng đẳng sau những trang văn tưởng như lạnh lùng, khinh thị ấy là tấm lòng đồng cẩm thấu suốt là tình thương đến nhói buốt của một tẩm lòng đồng ái, đồng chủng. Ngoài đời, con người Nam Cao cũng có đáng về giống như giọng điệu văn chương của ông trong truyện ngắn. Nhắc đến Nam Cao, những người bạn văn nhớ đến một dáng về trầm lặng, ít nói, nhưng thực chất, ẩn đằng sau dáng vẻ phẳng lặng, im ắng ấy là một tỉnh thần sôi nổi, quyết liệt. Chỉ có những tính cách mạnh mẽ mới có thể phát biểu thế này: “Sống đã rồi hãy viết”!

Phong cách của nhà văn in đậm lên từng trang viết. Đến lượt mình, phong cách văn học của mỗi tác giả lại in sâu vào lòng người đọc tạo nên mối đồng cảm sâu sắc giữa những nhà văn, nhà thơ và những độc giả chân thành.

Đưa ra một nhận định đúng đắn, Buy-phông định hướng cho những nhà văn hay những người ôm mộng văn chương phải biết định hình cho mình một phong cách riêng nổi bật. Đó phải là phong cách của riêng anh để người đọc nhận ra đó là anh chứ không phải là người khác. Đến lượt mình, mỗi độc giả cần là một người đọc thông minh biết tìm tòi, suy nghĩ phát hiện nét phong cách riêng của mỗi nhà văn.

Bài mẫu 3: Buy-phông, nhà văn Pháp nổi tiếng, có viết: “Phong cách chính là người”. Anh (chị) hiểu ý kiến trên như thế nào?

Bài làm

Một nhà văn nổi tiếng người Pháp tên là Buy-phông đã có câu nói khá nổi tiếng đó là “phong cách chính là người”. Mới đầu đọc qua, có thể nhiều người sẽ cảm thấy khó hiểu bởi con người là con người, làm sao một thứ gì đó khác lại là con người được. Nhưng nếu phân tích sâu thì sẽ thấy câu nói ấy là hoàn toàn đúng đắn.

Quả thực con người chính là con người, nhưng bạn có thấy con người chúng ta không phải ai cũng giống nhau hay không? Chúng ta khác nhau về ngoại hình là điều có thể nhìn thấy trước tiên. Nhưng ngay cả với những người giống hệt nhau về ngoại hình thì họ vẫn có điểm khác biệt đó chính là tính cách. Tính cách của mỗi chúng ta là khác nhau. Do vậy mà phong cách của mỗi người cũng khác nhau. Nói phong cách chính là người chính là để nói đến sự khác nhau đó. Phong cách nói một cách nôm na thì nó là phong thái, là phong độ của mỗi người. Nó là cái riêng của từng người không lẫn vào đâu được. Và như vậy, phong cách tạo nên cho mỗi người một giá trị riêng. Phong cách của mỗi người bị chi phối bởi khá nhiều yếu tố chẳng hạn như yếu tố di truyền, yếu tố môi trường. Nhưng phong cách nào cũng có cái hay và có nét đẹp riêng.

Nói đến phong cách thì dường như rất rộng bởi mọi lĩnh vực đều có phong cách. Chẳng hạn như phong cách thời trang, phong cách nghệ thuật, phong cách sống,… Trong mỗi phong cách lớn lại có những phong cách nhỏ hơn. Chẳng hạn như trong phong cách thời trang sẽ có phong cách thời trang cổ điển, hiện đại, cá tính, ngọt ngào,… Mỗi người có một sở thích khác nhau nên lựa chọn những phong cách khác nhau. Chẳng hạn có người thích phong cách sexy cá tính nên lựa chọn những bộ trang phục thể hiện được phong cách này. Trong âm nhạc, chúng ta cũng thấy mỗi ca sĩ lại lựa chọn cho mình một phong cách âm nhạc riêng. Chẳng hạn như có ca sĩ hát nhạc đồng quê, có ca sĩ hát nhạc rock. Khi nhắc đến tên của ca sĩ nào, người ta cũng có thể nhắc đến dòng nhạc mà ca sĩ đó đang theo đuổi. Ấy là ca sĩ đó đã định hình được phong cách của mình trong mắt công chúng.

Khi nói đến văn học, chúng ta cũng có thể kể ra vô vàn các phong cách văn chương khác nhau với những tên tuổi khác nhau. Phong cách nhà văn được thể hiện ở hai mặt một là nội dung và hai là nghệ thuật. Để hiểu được phong cách nội dung của từng tác giả, người ta phải dựa vào những đề tài mà tác giả đã chọn, dựa vào cách tác giả xây dựng đề tài đó và dựa vào cách lí giải cũng như các quan niệm về cuộc sống con người. Chẳng hạn như Tản Đà là một phong cách rất ngông, ở Nguyễn Công Trứ là một phong cách ngất ngưởng. Hay như Nam Cao, chúng ta thấy ở ông một tấm lòng đau đáu với đề tài người nông dân trước cách mạng bị chà đạp về nhân phẩm. Cách thức thể hiện, ngôn từ, giọng điệu cũng tạo nên phong cách nhà văn của riêng mỗi tác giả. Chẳng hạn như khi đọc những vần thơ lúc bát với âm điệu ngọt ngào, chan chứa tình cảm với quê hương đất nước, với Bác Hồ thì chúng ta liên tưởng ngay đến nhà thơ Tố Hữu. Có thể nói, thể hiện được phong cách và cho người khác thấy được phong cách của mình đó chính là cái tài riêng của mỗi người. Có những người cả đời chỉ loay hoay đi tìm phong cách cho riêng mình. Bởi chỉ khi học định hình được phong cách, họ mới được nhiều người nhớ đến mình.

Một lần nữa chúng ta có thể khẳng định rằng phong cách chính là người. Phong cách tạo nên sự khác biệt cho con người. Phong cách giúp người này hiểu được thêm về người khác. Mỗi phong cách khác nhau ở từng lĩnh vực khác nhau tạo nên sự phong phú và đa dạng cho cuộc sống này. Khiến cho cuộc sống này trở nên thú vị hơn. Câu nói của nhà văn Pháp Buy-phông quả là có ý nghĩa.


Đăng bởi: Hanoi1000.vn

Chuyên mục: Giáo dục

Rate this post

Hanoi1000

Là một người sống hơn 30 năm ở Hà Nội. Blog được tạo ra để chia sẻ đến mọi người tất cả mọi thứ về Hà Nội. Hy vọng blog sẽ được nhiều bạn đọc đón nhận.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button
>
>